Tại mỗi bàn chơi domino, không chỉ có một trò chơi được diễn ra: đó là sự hòa giải giữa im lặng và ý đồ, nơi người ta đọc hiểu những ý định đó, và nơi người ta nói một ngôn ngữ không cần viết ra vẫn có thể hiểu được
SANTO DOMINGO. - Tiếng gõ sắc bén của quân domino trên bàn báo hiệu hoàng hôn buông xuống như tiếng chuông đồng hồ không cần lên dây. Đó là lời mời, lời kêu gọi ngồi xuống, có hoặc không có đồ uống trên tay, để tận hưởng một trong những thú vui ăn sâu bám rễ nhất của người Dominica, bất kể tuổi tác hay tầng lớp xã hội: chơi domino.
Có lẽ đó là lý do tại sao trò chơi domino thậm chí còn xuất hiện trong các không gian nghiên cứu, chẳng hạn như Centro León, nơi các quân cờ là một phần của bộ sưu tập nhân chủng học, không phải như những hiện vật riêng lẻ, mà như một dấu vết của một hoạt động luôn diễn ra giữa con người với nhau.
Đây là một hình thức giải trí mà một số người khăng khăng gọi là thể thao, và là một trong những trò chơi cờ bàn phổ biến nhất thế giới. Ở đất nước này, người ta chơi nó mọi lúc, mọi nơi. Nó có luật chơi riêng, dù không phải lúc nào cũng được ghi chép lại ở một nơi duy nhất; có những mật mã, tín hiệu và cả những thuật ngữ riêng, mà mức độ gay gắt tùy thuộc vào người thua, người thắng, hay người cố tình chơi xấu.
Một bữa tiệc sinh nhật điển hình không kết thúc cho đến khi những người tham gia, mệt mỏi, nói lời tạm biệt vì họ phải đi làm vào ngày hôm sau, và khung cảnh hầu như luôn giống nhau: trong một khoảng sân, giữa những quả bóng bay bắt đầu xẹp và một chiếc bàn dài với bánh kem còn thừa, những quân domino tự nhiên xuất hiện. Không cần phải thông báo: chúng cứ thế xuất hiện.
Anh ta luôn tìm thấy bốn bàn tay sẵn lòng và một vòng tròn nhỏ những ánh mắt vây quanh võ đài. Luôn có ai đó đang chờ đến lượt mình, tìm kiếm mục tiêu trong số những người còn lại.
Ngôn ngữ bí mật?
Trò chơi diễn ra với một nhịp điệu đặc biệt, pha trộn giữa tính toán và tính kịch tính. Các quân cờ rơi xuống có chủ đích, không chỉ để ghi điểm, mà còn để truyền tải một thông điệp nào đó. Có những cử chỉ tối thiểu, một khoảng dừng dài hơn mức cần thiết, một cái xoay nhẹ cổ tay, một cú chạm nhẹ gần như không thể nhận ra trên bàn, tất cả đều đóng vai trò như một ngôn ngữ song song.
Chúng là những mật mã chung, những chiếc chìa khóa nhỏ biến mỗi trò chơi thành một cuộc hội thoại được mã hóa. Điều mà bên ngoài có vẻ như là sự ngẫu nhiên hay thói quen, thì bên trong lại là chiến lược và trí nhớ.
Xung quanh họ, cuộc sống vẫn tiếp diễn song song. Buổi tiệc sinh nhật vẫn tiếp tục: ai đó rót đồ uống, một đứa trẻ cứ nằng nặc đòi đến quá gần, một bài hát vang lên rồi lại nhỏ dần vào nền.
Nhưng chiếc bàn vẫn giữ nguyên trọng tâm của nó, mọi thứ xoay quanh nó, mà không làm xáo trộn hoàn toàn không gian nơi bốn người tham gia vào một cuộc thi, đồng thời cũng là một hình thức kết nối. Điều này không được ghi chép ở bất cứ đâu, nhưng ai chơi cũng đều nhận ra: ở đất nước này, domino không chỉ đơn thuần là trò chơi, mà còn là một cách diễn giải.
Có những từ ngữ dùng để chỉ việc tính toán, như “đọc bàn cờ”, “chuẩn bị”, “đặt quân cờ”, và những từ khác để chỉ việc phán đoán: người chơi “hòa” là quá thận trọng; người chơi “điên rồ” là không để ý. Giữa hai thái cực này, trò chơi đầy rẫy những lời cảnh báo, khiển trách và những khoảnh khắc ăn mừng nhỏ không phải lúc nào cũng liên quan đến điểm số.
Bởi vì trong trò chơi domino kiểu Dominica, người ta còn chơi bằng cách nói chuyện. Bạn gây áp lực, bạn buộc tội, bạn khiêu khích.
—Cứ vứt nó đi nếu anh dám.
—Tên đồng nghiệp đó sẽ phản bội anh đấy.
—Tôi đọc được suy nghĩ của anh rồi.
Điều đó không làm thay đổi luật chơi, nhưng nó thay đổi không khí. Và đôi khi, tại một bàn ăn đông người, chỉ cần thế thôi cũng đủ.
Ngồi trên chiếc ghế cách đó một chút, người ông quan sát mà không can thiệp. Sự hiện diện của ông mang đậm uy quyền của một người đã chứng kiến cảnh tượng này lặp đi lặp lại hàng thập kỷ, trong những sân chơi như thế này và ở nhiều nơi khác.
Bởi vì trò chơi domino không chỉ thuộc về một nơi duy nhất: chúng lưu hành dễ dàng ở các khu vui chơi, vỉa hè và cửa hàng tạp hóa, câu lạc bộ tư nhân hay công viên nơi buổi chiều trôi qua chậm rãi ở bất cứ đâu trên đất nước. Bối cảnh có thể thay đổi, nhưng cấu trúc cơ bản của trò chơi vẫn giữ nguyên.
Thế nhưng, trò chơi luôn hiện hữu này hầu như không để lại dấu vết nào trong các tài liệu lưu trữ. Nó không xuất hiện như một đối tượng chính thức trong hồ sơ của các tổ chức, cũng không phải là đối tượng của các nghiên cứu hệ thống quy mô lớn.
Nó xuất hiện, thay vào đó, ở lề trang: trong ảnh chụp, trong biên niên sử, dù nó vẫn còn lưu giữ trong ký ức sống động, như thể câu chuyện thực sự của nó không được viết trên giấy, mà nằm trên những bàn chơi nơi nó được kể lại.
Biết cách chơi không chỉ đơn thuần là nắm vững luật lệ; nó còn có nghĩa là đọc vị đối thủ, dự đoán nước đi, và thậm chí là giữ gìn danh tiếng, bởi vì có một uy tín thầm lặng ở những người biết cách "giữ bóng", ở những người hiểu khi nào nên phòng thủ và khi nào nên tấn công.
Không ai đi qua đây với thẻ giao thông
Đằng sau bàn cờ domino là một lịch sử lâu dài, một lịch sử không phải lúc nào cũng được kể đầy đủ. Bách khoa toàn thư Britannica cho biết rằng trước khi đến vùng Caribe, domino đã có những hình thức sơ khai ở Trung Quốc, từ đó chúng phát triển và lan rộng sang châu Âu, đặc biệt là Ý và Tây Ban Nha, rồi từ đó, giống như nhiều phong tục khác, chúng lan truyền theo các tuyến đường thương mại và di cư.
Việc nó du nhập vào Cộng hòa Dominica không có ngày tháng chính xác, nhưng nguồn gốc của nó thì rõ ràng: vào một thời điểm nào đó trong thế kỷ 20, nó không còn là di sản ngoại lai mà trở thành một phong tục riêng, hòa nhập sâu sắc vào đời sống thường nhật.
Theo nghiên cứu của Centro León trong chuỗi sự kiện Caribbean Gatherings, trò chơi domino đã du nhập vào Cộng hòa Dominica cùng với thực dân Tây Ban Nha, từ một trò tiêu khiển của giới thượng lưu thuộc địa đã trở thành một phần thiết yếu của bản sắc dân gian và sự gắn kết xã hội ở các khu phố và vùng nông thôn của đất nước.
Về phần mình, tờ báo Listín Diario, trích dẫn nhà sử học và chuyên gia Rafael Hernández, củng cố quan điểm này bằng cách chỉ ra rằng, mặc dù trò chơi này có nguồn gốc cổ xưa ở Trung Quốc và được biến đổi ở châu Âu thế kỷ 18, nhưng cội rễ của nó trong văn hóa Dominica lại sâu sắc đến mức nó vượt ra khỏi phạm vi giải trí để trở thành "môn thể thao quốc gia" tiêu biểu, đặc trưng bởi sự năng động phức tạp của những tiếng hô, ngôn ngữ phiverbal và chiến lược tập thể.
Ngày nay, nó không chỉ đơn thuần là một trò chơi; nó là một không gian giao lưu xã hội, một hình thức gặp gỡ vượt qua các thế hệ và bối cảnh.
Chiếc bàn đã chứng minh điều đó mà không cần giải thích thêm. Tại chiếc bàn ấy, một hình thức giao lưu xã hội được hình thành, nơi bất cứ ai cũng có thể ngồi, nhưng không phải ai cũng chơi cùng một trò chơi.
Tính năng động và sự thận trọng
Những người chơi được tham khảo ý kiến, những người muốn giấu tên, đã đưa ra lời giải thích để giúp câu chuyện này trở nên mạch lạc hơn. Nhưng tất cả đều như nhau; đó có thể là Manuel, Augusto, Rafael, José, hoặc Marino. Họ có thể sống ở Santiago hoặc Minnesota, nhưng bóng đá đã ăn sâu vào máu thịt họ.
Họ giải thích rằng domino không chỉ là một trò chơi duy nhất, mặc dù các quân cờ giống nhau. Bàn chơi thay đổi, và trò chơi cũng vậy. Ví dụ, trong trò chơi "mở quân", người chơi chơi theo cặp, hai người không nghe thấy nhau. Người chơi cùng nhóm không nói, nhưng bạn cảm nhận được sự hiện diện của họ: khi họ mở một quân cờ, khi họ ngăn bạn đóng một quân cờ, khi họ giữ một quân cờ có lợi cho bạn.
Giữa các đội có một sự trung thành ngầm trong việc không "phá hỏng" pha bóng và hiểu được ý đồ của đối phương mà không cần nói ra. Chiến thắng ở đó không chỉ đơn thuần là đếm điểm; mà là việc cùng nhau chơi mà không cần lên kế hoạch trước.
Tuy nhiên, trong trò chơi pints, mọi thứ trở nên trực tiếp hơn. Không có ai để trông cậy vào sự hỗ trợ vì mỗi người đều chơi bài của riêng mình, và mỗi nước đi của họ đều là một rủi ro. Người chơi đọc bài cẩn thận hơn, ít do dự hơn và phải trả giá đắt hơn cho những sai lầm, vì việc đặt cược là phổ biến ở nhiều bàn chơi. Và khi đó, trò chơi không còn là một cuộc trò chuyện mà trở thành một cuộc chiến ý chí: một người chống lại tất cả, từng con chip một.
“Việc này khá nguy hiểm, vì một số người rơi vào nghiện cờ bạc và đôi khi xảy ra những cuộc cãi vã gay gắt vì tiền bạc,” Augusto, người không tiết lộ họ, nói khi đang di chuyển trên đường Coral.
Cũng có những bàn chơi mà việc chặn đứng là chìa khóa. Trò chơi được cố tình làm chậm lại, cắt đứt mọi lựa chọn của đối thủ cho đến khi họ không còn chút không gian nào để thở. Người chiến thắng ở đó là người tính toán tốt nhất và biết cách chờ đợi. Nó không hào nhoáng, nhưng hiệu quả. Đó là một trò chơi domino về sự kiên nhẫn, về việc quan sát nhiều hơn là nói, về việc biết rằng đôi khi nước đi tốt nhất không phải là tấn công, mà là phòng thủ.
Và trong số những cách chơi này, có một quyết định tiết lộ rất nhiều về tính cách của người chơi: đó là chơi thụ động. Chơi thụ động nghĩa là không sáng tạo gì, bám sát nhịp điệu đã định sẵn, chơi an toàn, thuận theo diễn biến mà không tìm ra hướng đi mới.
Đó có thể là sự thận trọng, hoặc cũng có thể là nỗi sợ hãi; điều đó tùy thuộc vào từng thời điểm. Có người nằm xuống để đỡ người nằm cùng, số khác nằm xuống để tránh mắc lỗi. Dù thế nào đi nữa, chiếc bàn cũng nhận thấy điều đó.
Ngay từ đầu, trước mọi thứ khác, có một quân bài quyết định nhịp điệu của trò chơi: quân đôi sáu. Sở hữu quân đôi sáu nghĩa là đi trước, đánh dấu bước đầu tiên, thiết lập nhịp điệu. Nó không đảm bảo điều gì; một số ván chơi kết thúc sau khi mở màn với quân đôi sáu, nhưng nó đặt người chơi sở hữu quân bài này vào vị trí trung tâm của giai đoạn mở màn.
Từ đó, người ta quyết định xem trận đấu sẽ diễn ra cởi mở hay được đẩy nhanh nhịp độ ngay từ đầu. Có thể nói, đó là lời tuyên bố ý định đầu tiên.
Rồi mọi chuyện diễn ra theo lẽ tự nhiên: các mặt trận mở ra rồi khép lại, người này cố gắng nắm quyền lãnh đạo, người khác tìm cách tránh bị bỏ lại mà không có lối thoát.
Khi một ván chơi kết thúc, không có sự im lặng tuyệt đối, mà là một sự chuyển tiếp nhường chỗ cho việc xáo trộn quân bài mới, điều chỉnh lại vị trí, và bàn chơi sẵn sàng bắt đầu lại.
Trong cử chỉ đơn giản ấy, việc xáo bài và chia bài, tinh túy của trò chơi domino ở Cộng hòa Dominica được gói gọn: một hoạt động được đổi mới mà không hề mất đi hình thức, được truyền từ tay người này sang người khác mà không bao giờ cạn kiệt.
Cú đánh đầu tiên được lặp lại, sắc bén và chính xác. Và, như thể đó là lần đầu tiên, trò chơi lại bắt đầu, có hoặc không có quân sáu đôi. Bởi vì ở mỗi bàn, với mỗi biến thể, dominoes vừa giống nhau vừa khác biệt cùng một lúc: một cuộc đối thoại mã hóa, nơi trò chơi không chỉ là về chiến thắng, mà còn là về việc hiểu người khác mà không cần nói một lời, giống như nhiều chi tiết đã bị bỏ qua trong bài viết này và có lẽ, một ngày nào đó, chúng tôi sẽ kể cho bạn nghe.
Tài liệu tham khảo:




