Đằng sau phán quyết yêu cầu hội đồng ngừng giám sát và vạch trần các con nợ là một cơ chế pháp lý ít được biết đến: mức phạt cưỡng chế 2.000 RD$ cho mỗi ngày không tuân thủ, nhằm trừng phạt hành vi bất tuân lệnh tòa án.
SANTO DOMINGO – Việc ra lệnh cho một hiệp hội khu phố ngừng giám sát cư dân hoặc đăng tải các khoản nợ của họ lên mạng xã hội chỉ là bước đầu tiên của một lệnh bảo vệ hiến pháp. Bước thứ hai là đảm bảo việc tuân thủ, và vì mục đích này, Tòa án Hiến pháp (TC), trong Phán quyết TC/0684/26, đã sử dụng biện pháp cưỡng chế (astreinte), một khoản tiền phạt tích lũy cho mỗi ngày chậm trễ trong việc thi hành phán quyết.
Trong phán quyết được ban hành ngày 27 tháng 7 năm 2026, trong vụ án số TC-05-2026-0032, tòa án đã phạt Hiệp hội cư dân Khu dân cư Estrella Marina ở La Romana 2.000 peso Dominica (RD$2.000,00) cho mỗi ngày chậm trễ trong việc tuân thủ lệnh, tính từ ngày nhận được thông báo về quyết định. Số tiền này được ấn định có lợi cho các chủ sở hữu đã đệ đơn kiện bảo vệ quyền lợi, bao gồm David Matos, Ana Teresa Kelly và Luis Yan Carlos.
Tòa án Hiến pháp đã giải thích cơ sở pháp lý cho quyền này bằng cách viện dẫn Điều 93 của Luật số 137-11, Luật Tổ chức Tòa án Hiến pháp và Thủ tục Hiến pháp, trong đó trao cho các thẩm phán tòa phúc thẩm quyền tùy ý ấn định mức phạt để buộc người vi phạm tuân thủ lệnh.
Tòa án cũng nhắc lại tiêu chí đã thiết lập trong Phán quyết TC/0438/17, theo đó thẩm phán phụ trách bảo vệ quyền lợi có trách nhiệm áp đặt mức phạt này, dù là đối với nguyên đơn hay một tổ chức phi lợi nhuận, và luôn phải tuân theo các tiêu chí hợp lý và tương xứng.
Trong trường hợp này, Tòa án Hiến pháp đã nêu rõ rằng mức phạt được ấn định dựa trên các tình tiết và mức độ nghiêm trọng của các vi phạm đã được chứng minh, ngôn ngữ này trực tiếp đề cập đến các biện pháp giám sát và công khai nợ mà chính tòa án mô tả là trái với quyền riêng tư, danh dự và uy tín của chủ sở hữu.
Điều đáng chú ý là hình phạt do Tòa án Hiến pháp áp đặt không phải là hình phạt duy nhất xuất hiện trong hồ sơ vụ án này. Phán quyết của tòa án cấp dưới, số 1858-2025-SCIV-408, đã quy định mức phạt 25.000 peso Dominica (RD$25.000,00) cho mỗi ngày chậm trễ, liên quan đến một nhiệm vụ khác: tổ chức một quy trình bầu cử mới tại khu dân cư.
Tuy nhiên, phán quyết đó đã bị Tòa án Hiến pháp bác bỏ hoàn toàn, vì cho rằng nó vượt quá thẩm quyền của thẩm phán phụ trách bảo vệ quyền con người, do đó mức phạt hàng ngày 2.000 RD$ chỉ tương ứng với các biện pháp bảo vệ quyền riêng tư mà tòa án hiến pháp đã xác nhận.
Đối với các ban quản lý chung cư và khu dân cư, thông điệp ngầm là việc không tuân thủ lệnh của tòa án sẽ dẫn đến hậu quả về tài chính, và mức độ hậu quả phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vi phạm do tòa án xác định, chứ không phải là một khoản phí cố định.
Tài liệu tham khảo:




