Bản tính hướng nội và khả năng suy luận của tôi trỗi dậy trong tôi giữa những trận mưa xối xả làm tê liệt đất nước, ảnh hưởng đến các gia đình, dự án và làm gián đoạn cuộc sống thường nhật. Tôi suy ngẫm về tầm quan trọng của việc chủ động hơn trong việc phòng ngừa. Một lần nữa, chúng ta lại chứng kiến những con phố ngập lụt, những đường hầm bị đóng cửa và những gia đình phải di dời tìm nơi an toàn. Và tôi tự hỏi: biết bao nhiêu điều chúng ta đã trải qua có thể tránh được nếu chúng ta nhìn xa hơn những điều hiển nhiên?
Thực tế luôn nhắc nhở chúng ta về một bài học: xây dựng không chỉ đơn thuần là dựng tường hay thiết kế bản vẽ. Xây dựng là về việc lập kế hoạch trước, nhìn về tương lai và lường trước rủi ro. Trong lĩnh vực xây dựng, cũng như trong cuộc sống, sự bất cẩn ngày hôm nay sẽ trở thành khủng hoảng ngày mai.
Khi nghĩ về cách chúng ta xây dựng các công trình mà không tính đến hệ thống thoát nước cần thiết, không nghiên cứu thổ nhưỡng, không xem xét vị trí địa lý hay mức độ dễ bị tổn thương của khu vực, tôi không thể không thấy sự tương đồng với con người quyết định đi bộ mà không có kế hoạch, ứng biến, cho đến khi cơn bão ập đến và bất ngờ ập đến mà không có nơi trú ẩn.
Phòng ngừa không nên được xem là một khoản chi phí không cần thiết, mà là một khoản đầu tư vào nhận thức. Trong ngành xây dựng, điều này có nghĩa là tiến hành các nghiên cứu thủy văn, thiết kế hệ thống thoát nước hiệu quả, lựa chọn vật liệu bền vững, mua bảo hiểm và lập kế hoạch dự phòng. Ở cấp độ con người, điều này có nghĩa là tạm dừng để đánh giá các quyết định của mình, trau dồi những thói quen giúp tăng cường khả năng phục hồi và trang bị cho bản thân những nguồn lực nội tại và bên ngoài để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Ngày nay, khi nước lũ cuốn trôi toàn bộ các con phố và phơi bày những vết nứt trong các công trình xây dựng, ngành xây dựng nhận được một lời nhắc nhở rõ rệt: các dự án không thể chỉ được thiết kế với mục đích thẩm mỹ hoặc lợi nhuận trước mắt. Chúng ta phải xem xét đến cuộc sống của những người sẽ sinh sống trong đó, sự an toàn của những người sẽ giao phó nhà cửa, tài sản và ước mơ của họ cho những không gian này. Và sự suy ngẫm này cũng áp dụng cho mỗi chúng ta trong cuộc sống cá nhân và nghề nghiệp: chúng ta không thể chỉ xây dựng cho ngày hôm nay; chúng ta phải xây dựng với tầm nhìn xa để có thể chống chọi với ngày mai.
Với tư cách là một huấn luyện viên và diễn giả tích hợp, tôi nhận thấy rằng sự chuyển đổi bắt nguồn từ khả năng nhận ra những điểm yếu của chúng ta và biến chúng thành cơ hội để cải thiện. Điều tương tự cũng đúng trong ngành xây dựng: một cơn bão có thể tàn phá, nhưng nó cũng có thể mở ra khả năng xây dựng lại với nhận thức tốt hơn. Mỗi trận mưa lớn nhắc nhở chúng ta rằng tầm nhìn xa cứu sống con người, bảo vệ các dự án và đảm bảo tương lai.
Lời mời gọi rất rõ ràng: hãy hành động có chủ đích hơn. Với tư cách là công dân, là người lãnh đạo dự án và là con người. Mong rằng mọi công trình – vật chất hay tinh thần – đều có nền móng vững chắc, hệ thống thoát nước được chuẩn bị kỹ lưỡng và những cánh cửa mở ra niềm hy vọng.
Bởi vì cuối cùng, những gì chúng ta xây dựng bằng tầm nhìn xa sẽ trường tồn, còn những gì chúng ta phó mặc cho may rủi sẽ tan biến trước cơn bão đầu tiên.




