Trong thế giới bất động sản, chúng ta thường nói nhiều về giá trị: giá trị trên mỗi mét vuông, giá trị của vị trí, giá trị của dự án. Tuy nhiên, có một loại giá trị hiếm khi xuất hiện trong các phân tích thị trường của chúng ta, mặc dù chúng ta trải nghiệm nó mỗi ngày: giá trị của sự trao đổi chân thành giữa con người.
Trong lĩnh vực này, nơi mà các mối quan hệ với khách hàng, đối tác và đội ngũ là tài sản thực sự, sự tương hỗ quyết định liệu một mối quan hệ sẽ được xây dựng hay suy yếu. Điều tương tự cũng đúng ngoài bất kỳ văn phòng, hợp đồng hay hoa hồng nào; nó áp dụng cho tình bạn, gia đình và mọi không gian mà chúng ta chọn để đầu tư năng lượng của mình.
Từ lâu, tôi vẫn giữ quan niệm rằng cho đi mà không mong nhận lại là một đức tính cao quý, một biểu hiện tốt đẹp của tâm hồn. Qua nhiều năm, tôi nhận ra rằng quan niệm này, nếu bị lạm dụng, lại là một cái bẫy tinh vi. Không phải vì chúng ta nên cân nhắc kỹ lưỡng từng cử chỉ trước khi trao tặng, mà bởi vì sống trong sự cho đi liên tục mà không nhận lại gì không phải là lòng hào phóng: đó là sự kiệt sức được ngụy trang dưới vỏ bọc đức hạnh. Và sự kiệt sức đó, nếu không được giải quyết, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành sự oán giận.
Đó là lý do tại sao tôi học cách tự hỏi mình những câu hỏi khó chịu: Tôi nhận được gì từ việc cống hiến hết mình như vậy? Tôi cho đi xuất phát từ niềm tin chân thành hay từ nỗi sợ làm người khác thất vọng? Dự án này, mối quan hệ này hay đội nhóm này có xứng đáng tiếp tục nhận được những điều tốt nhất từ tôi không? Câu trả lời chân thành không đến ngay lập tức, nhưng rồi chúng sẽ đến. Và khi chúng đến, mọi thứ sẽ thay đổi.
Có một sự khác biệt đã thay đổi cách tôi đánh giá các mối quan hệ. Một số người chỉ dành cho bạn 35% vì tỷ lệ đó thực sự là 100% của họ; hoàn cảnh hiện tại, quá khứ và khả năng của họ đơn giản là không cho phép họ làm nhiều hơn. Nỗ lực đó xứng đáng được tôn trọng và kiên nhẫn. Mặt khác, có những người có thể cho đi nhiều hơn nhưng lại chọn không làm vậy. Trong những trường hợp đó, chúng ta không đối mặt với một hạn chế, mà là một sự lựa chọn. Và quyết định đó cũng nói lên rất nhiều điều về việc chúng ta nên tiếp tục đầu tư năng lượng của mình vào đâu.
Tôi tin tưởng sâu sắc vào việc phục vụ. Tôi tin vào việc trở thành chỗ dựa, đồng hành cùng người khác để họ có thể bước những bước cần thiết. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng việc làm chỗ dựa quá lâu không giúp ích gì: nó ngăn cản người khác khám phá ra rằng họ có thể tự bước đi. Lựa chọn môi trường mà việc cho và nhận là sự tương hỗ không phải là ích kỷ; đó là sự nhất quán. Đó là nhận ra rằng thời gian, sự hiện diện và khả năng sáng tạo của bạn là những nguồn lực hữu hạn, và bạn xứng đáng đầu tư chúng vào những nơi thực sự mang lại hiệu quả.
Sự tương hỗ không phải là việc tính toán thiệt hơn hay đòi hỏi sự cân bằng. Nó tinh tế hơn nhiều: cảm giác rằng sự trao đổi có sức sống riêng, rằng nó diễn ra theo cả hai chiều, và không ai rời khỏi cuộc gặp gỡ mà cảm thấy trống rỗng hơn khi họ đến. Khi điều đó không xảy ra, dù trong kinh doanh, tình bạn hay trong một đội nhóm, chính sự thiếu vắng đó sẽ đóng vai trò như một la bàn, nhẹ nhàng chỉ ra rằng có điều gì đó không ổn.
Lắng nghe nó đúng lúc, có lẽ là hành động yêu thương chân thành nhất mà chúng ta có thể dành cho chính mình.
Tài liệu tham khảo:




