Dấu hiệu rõ ràng nhất của một nhà lãnh đạo trưởng thành không phải là số người phụ thuộc vào bạn, mà là số người có thể tiến lên phía trước mà không cần bạn.
Điều đó không xảy ra một cách kỳ diệu. Nó xảy ra bởi vì nó được thiết kế. Bởi vì nó được rèn luyện. Bởi vì nó được giải phóng một cách có chủ đích.
Chúng ta được nuôi dạy với quan niệm rằng một nhà lãnh đạo giỏi là người giải quyết được mọi vấn đề. Người biết chấp thuận, người biết sửa sai, người biết mọi thứ. Nhưng kiểu lãnh đạo đó đang sụp đổ. Nó chậm chạp. Nó mong manh. Và nó không bền vững.
Tạp chí Harvard Business Review đã nghiên cứu cách các cấu trúc mô-đun đang định hình lại hoạt động trong các công ty phức tạp: khi mỗi đơn vị có mục tiêu rõ ràng, chỉ số đo lường riêng và quyền ra quyết định tại chỗ, tốc độ sẽ tăng gấp ba lần, và động lực cũng vậy. Tự chủ không phải là sự hỗn loạn. Đó là một thiết kế tốt.
Nhưng hãy cẩn thận: điều này không chỉ đơn thuần là tập hợp các nhóm và chúc họ may mắn. Điều quan trọng là tạo ra các hệ thống mà ở đó sự độc lập là khả thi mà không làm mất phương hướng.
Điều đó bao gồm ba việc mà nhiều người né tránh vì chúng gây khó khăn:
- Quy trình ghi chép tài liệu.
- Phân công nhiệm vụ mà không cần quản lý quá sát sao.
- Hãy chấp nhận rằng người khác sẽ làm theo cách khác với bạn… và điều đó hoàn toàn ổn.
Thiết kế dạng mô-đun không phải là thời trang. Đó là sự sống còn.
Trong môi trường thay đổi nhanh chóng, các nhóm dựa vào một người lãnh đạo duy nhất chắc chắn sẽ bị kiệt sức hoặc thất bại. Ngược lại, khi mỗi thành viên trong nhóm biết mình cần làm gì, tại sao và phạm vi quyền hạn của mình, bạn sẽ có một tổ chức phát triển mạnh mẽ một cách tự chủ.
Và đó là điều gần nhất với tự do mà một nhà lãnh đạo có thể có được.




