Vài ngày trước, trong thời gian cần ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, tôi quyết định ở lại một trong những căn hộ đầu tư của công ty để tận hưởng chút tĩnh lặng. Đó là cách để tôi chậm lại, quan sát, suy nghĩ và đơn giản là ở bên chính mình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng, giữa sự tĩnh lặng đáng quý đó, tôi lại nhận được một trong những bài học tuyệt vời nhất về lãnh đạo.
Hôm đó, vài phút sau khi nghe thấy tiếng động ở hành lang, chuông cửa nhà tôi reo. Đó không phải là khách vãng lai. Đó chính là chủ đầu tư dự án, cùng với nhóm của ông, đang đi tham quan các căn hộ sau khi nhận phản hồi từ khách hàng sau khi bàn giao. Họ đang kiểm tra chi tiết, thực hiện những điều chỉnh nhỏ, và ông ấy có mặt ở đó, không hề phô trương hay trịnh trọng.
Tôi lặng lẽ quan sát ông ấy và vô cùng xúc động. Tôi nghĩ: điều này cũng đang được xây dựng. Bởi vì khi một người ở vị trí lãnh đạo chọn cách tham gia trực tiếp, đó không phải vì thiếu tin tưởng, mà là vì sự nhất quán. Đó là bởi vì họ hiểu rằng sự xuất sắc được thể hiện qua hành động, chứ không phải đòi hỏi.
Cử chỉ giản dị ấy nhắc nhở tôi rằng vẫn còn những nhà lãnh đạo thích hiện diện, không phải để kiểm soát, mà để hỗ trợ. Bởi vì họ biết rằng lãnh đạo không phải là ra lệnh, mà là phục vụ. Và ngay cả trong một ngành đòi hỏi khắt khe như xây dựng, nơi mà các con số, thời hạn và việc giao hàng chi phối mọi thứ, vẫn còn chỗ cho sự khiêm tốn và hiện diện.
Tôi đã chứng kiến cả hai mặt của vai trò lãnh đạo trong ngành này. Tôi đã gặp những người giỏi đàm phán, những người luôn chủ động khi mọi việc suôn sẻ: để chốt hợp đồng, xây dựng lòng tin của khách hàng và đảm bảo thương vụ được hoàn tất. Và tôi cũng đã gặp những người, sau khi luôn hiện diện và sẵn lòng hỗ trợ trong suốt quá trình đàm phán cho đến khi hoàn tất giao dịch, lại biến mất khi thời gian giao hàng bị chậm trễ hoặc lời hứa không được thực hiện.
Tôi không nói điều này dựa trên sự phán xét, mà dựa trên kinh nghiệm. Trong vai trò là người sáng lập chương trình Cân bằng Bất động sản và là chuyên gia quan hệ công chúng trong lĩnh vực xây dựng, tôi đã có được một góc nhìn sâu sắc về con người. Tôi đã chứng kiến niềm vui của các nhà đầu tư khi mọi việc diễn ra suôn sẻ, nhưng cũng thấy sự thất vọng của họ khi không nhận được những câu trả lời minh bạch.
Đó là lý do tại sao nhà phát triển đó đã truyền cảm hứng cho tôi. Anh ấy nhắc nhở tôi rằng quyền lực thực sự không được áp đặt từ xa, mà được tạo dựng thông qua sự hiện diện, bằng cách có mặt. Rằng các đội nhóm không tuân theo chức danh, mà tuân theo tấm gương. Và khi một người lãnh đạo đi lại trong văn phòng, lắng nghe, quan sát và sẵn sàng xắn tay áo làm việc nếu cần thiết, họ đang gửi đi một thông điệp thầm lặng nhưng mạnh mẽ: "Tôi tin tưởng các bạn, nhưng tôi cũng quan tâm đến các bạn nhiều như các bạn vậy."
Tôi tin rằng ngành xây dựng cần nhiều hơn thế: nhiều nhà lãnh đạo có ý thức hơn, nhiều sự khiêm nhường chủ động hơn, nhiều sự hiện diện của con người hơn đằng sau mỗi bản thiết kế, mỗi lần bàn giao và mỗi lời hứa. Bởi vì xây dựng không chỉ là dựng lên các công trình – như tôi đã nói vô số lần – mà còn là xây dựng lòng tin.
Và cuối cùng, điều quan trọng nhất là: làm mọi việc đúng đắn, ngay cả khi không ai quan sát. Chú ý đến từng chi tiết, động viên tinh thần đồng đội, ghi nhận những thành quả đạt được và chịu trách nhiệm cho những điểm cần cải thiện.
Bởi vì khi sự khiêm nhường được vun đắp, sự xuất sắc không còn là lời nói suông mà trở thành thói quen. Và những người lãnh đạo với sự nhất quán này không chỉ thay đổi các dự án mà còn thay đổi cả con người.




