Trong ngành này—cũng như nhiều ngành khác—những người kiên trì được tán dương nhiều hơn những người quyết định bỏ cuộc.
Những người tiếp tục thúc đẩy một dự án ngay cả khi nó không còn ý nghĩa. Những người khăng khăng đóng cửa một doanh nghiệp không khả thi, chỉ để tránh "mất" khoản đầu tư về mặt cảm xúc. Những người hoàn thành một dự án biết rằng nó đã có sai sót ngay từ đầu… nhưng vẫn hoàn thành nó.
Vì việc dừng lại thường bị coi là điểm yếu, là thiếu khả năng lãnh đạo, như thể "bỏ cuộc" là điều tồi tệ nhất bạn có thể làm.
Nhưng thường thì, điều có trách nhiệm nhất mà một nhà lãnh đạo có thể làm là tạm dừng. Đánh giá. Suy nghĩ lại. Hoặc buông bỏ.
Tôi đã từng phải làm vậy. Những dự án với ý định tốt, nhưng thiếu điều kiện. Khách hàng với những ý tưởng tuyệt vời, nhưng thiếu cấu trúc. Những nhóm khởi đầu tốt đẹp nhưng tan rã hoàn toàn.
Và điều đó không dễ chịu. Cũng không nhanh chóng. Hay được lòng người. Nhưng đó là điều đúng đắn cần làm.
Tạp chí Harvard Business Review đề cập đến "cái giá phải trả cho sự quá tải công việc": những nhà lãnh đạo tiếp tục vì quán tính, cái tôi, hoặc sợ thừa nhận mình đã qua thời đỉnh cao. Và cái giá đó rất cao: thời gian lãng phí, nhân tài kiệt sức, tiền bạc bị quản lý sai lầm và danh tiếng bị tổn hại.
Tạm dừng không phải là ứng biến. Đó là một quyết định được đưa ra với sự rõ ràng về chiến lược và tôn trọng mục đích ban đầu. Nó hàm ý hiểu rằng lãnh đạo không phải là việc đạt được mục tiêu bằng mọi giá, mà là xây dựng một điều gì đó thực sự có tương lai.
Tôi không ăn mừng những dự án chỉ đơn thuần kết thúc. Tôi ăn mừng những dự án có giá trị.
Và nếu ai đó không đi, thì họ không đi. Đó cũng là một phần của tinh thần lãnh đạo.




